những ngày tháng đi làm, có thể bạn đã từng nghe rất nhiều về “burnout” - hội chứng kiệt sức vì làm việc quá nhiều. nhưng có một trạng thái khác, âm thầm và dai dẳng không kém, đó chính là “boreout” - hội chứng chán nản do không có đủ việc để làm.

nỗi ám ảnh của “boreout” chính là cái giá phải trả cho sự hiệu quả quá mức. sự trưởng thành thực sự đôi khi đòi hỏi bạn phải chịu đựng những khoảng không trống rỗng nơi công sở, mà không để sự suy nghĩ quá mức phá hủy tâm trí mình.

khoảng trống tồn tại nơi văn phòng

môi trường công sở hiện đại thường trả tiền cho sự hiện diện của bạn, chứ không phải mục đích sống của bạn. khi bạn giải quyết xong công việc quá nhanh, bạn bị bỏ lại với một khoảng không trống rỗng. bạn buộc phải thực hiện một “nghệ thuật biểu diễn” mang tên “trông có vẻ bận rộn” chỉ để duy trì hiện trạng.

thay vì tự hỏi “làm sao để kiếm thêm việc?”, hãy thử đổi góc nhìn: “việc không có gì để làm đang phá hủy mình như thế nào?”. sự thật là, nó phá hủy bạn thông qua việc suy nghĩ quá mức. mối nguy thực sự không nằm ở chỗ thiếu việc để làm, mà nằm ở sự suy kiệt tinh thần do phải liên tục diễn kịch.

chúng ta thường được lập trình để tin rằng có quá nhiều việc (burnout) là kẻ thù lớn nhất. nhưng điều ngược lại cũng làm bạn tê liệt không kém: không có việc gì làm (boreout) sẽ hút cạn tinh thần bạn, bởi vì con người vốn dĩ luôn khao khát được thử thách và cống hiến.

hình ảnh của một người đang boreout

người đang trải qua boreout thường là những cá nhân làm việc rất hiệu quả, có khả năng thực thi công việc trơn tru. nhưng hiện tại, họ đang mắc kẹt trong vòng lặp của sự bận rộn giả tạo.

bạn có thể đang dành cả ngày chỉ để gõ những thứ vô nghĩa, tham gia các buổi họp hằng ngày mà không có cập nhật gì mới, và giả vờ bận rộn cho đến lúc 5 giờ chiều. toàn bộ khoảng thời gian từ 9 giờ sáng đến 5 giờ chiều bị đánh dấu bởi sự tương phản giữa tham vọng buổi sáng (khi tụi mình viết ra những mục tiêu lý tưởng) và sự đình trệ vào buổi chiều.

điều này thường xảy ra trong các văn phòng hiện đại và những buổi họp trực tuyến kéo dài, nơi bạn không có quyền ra quyết định. tại sao ư? vì làm việc quá nhanh và trơn tru thường dẫn đến một ngõ cụt. nếu bạn không có thẩm quyền khởi xướng các dự án mới, phần thưởng cho sự hiệu quả của bạn chính là sự nhàn rỗi bắt buộc.

để vượt qua, bạn phải học cách chấp nhận sự nhàm chán. việc chịu đựng những công việc lặp đi lặp lại và những khoảng thời gian trống mà không phân tích quá mức là một giai đoạn bắt buộc bạn phải trải qua để đạt được sự tự do tối thượng.

những lựa chọn chiến lược để vượt qua boreout

khi bạn bị mắc kẹt tại bàn làm việc với không một nhiệm vụ nào được giao và không có quyền tự tạo ra chúng, bạn có hai con đường thực tế để bước tiếp.

âm thầm nâng cấp bản thân (con đường chủ động)

hãy tận dụng khoảng thời gian dán mắt vào màn hình bắt buộc này để xây dựng “cuộc sống lý tưởng” mà bạn đã ghi chép vào buổi sáng.

cách này biến thời gian chết thành tài sản, giúp bạn xây dựng kỹ năng cho chiến lược rút lui của mình và thỏa mãn khao khát tự nhiên về những thử thách. tuy nhiên, nó đòi hỏi một kỷ luật tinh thần thép để có thể học tập trong khi bị bao vây bởi năng lượng đình trệ của văn phòng.

chấp nhận hoàn toàn (con đường thụ động)

hãy coi sự nhàn rỗi này đúng với bản chất của nó: nghỉ ngơi có trả lương. ngừng chiến đấu với mong muốn được trở nên hữu ích và chấp nhận hoàn toàn sự nhàm chán.

cách này ngay lập tức giết chết sự căng thẳng của việc “phải diễn”, bảo vệ sức khỏe thể chất và tinh thần của bạn, đồng thời ngăn chặn sự tự hủy hoại từ việc suy nghĩ quá mức. nhược điểm là nó không thay đổi hoàn cảnh trước mắt của bạn và có nguy cơ dẫn đến sự tự mãn về lâu dài nếu bạn ở trong môi trường đó quá lâu.

những bước hành động ngay lập tức

  • từ bỏ cảm giác tội lỗi: hãy hiểu rằng việc thiếu vắng công việc là sự thất bại trong cấu trúc của công ty, không phải là sự thất bại về mặt đạo đức của bạn.
  • ngừng suy nghĩ quá mức: hãy nhận biết khi nào bạn đang rơi vào vòng xoáy tiêu cực khi nhìn chằm chằm vào màn hình trống. hãy chuyển sự tập trung của bạn một cách nghiêm ngặt vào thực tế vật lý xung quanh.
  • đón nhận quá trình: hãy thừa nhận rằng việc chịu đựng kiểu nhàm chán đặc thù này chính xác là thử thách cần thiết để cuối cùng đạt được sự tự do mà bạn mong muốn. hành động luôn đánh bại sự lo âu.

cuối cùng, mình có một video chia sẻ chi tiết hơn về chủ đề này. mời bạn cùng xem nhé.