vượt qua sự hoài nghi bản thân
hôm nay là thứ sáu, ngày làm việc cuối cùng của tuần, và thay vì ngồi lỳ ở nhà, mình quyết định ra công viên.
thường thì mình hiếm khi ra công viên. lý do ư? trời mưa, không có tâm trạng, hay đơn giản là vì mình lười. mình nhận ra bản thân có một khả năng kỳ diệu: luôn tìm được vô vàn lý do để ngụy biện cho sự chần chừ của mình. sâu thẳm bên trong, mình biết rõ mỗi lần ra ngoài, hít thở không khí ở công viên, mình luôn cảm thấy tràn đầy năng lượng và có những suy nghĩ tích cực hơn rất nhiều.
nhưng điều thực sự cản bước mình không chỉ là sự lười biếng, mà là một thứ sâu sắc hơn: sự hoài nghi bản thân.
những câu hỏi vô thưởng vô phạt
mình từng cho rằng mình muốn để mọi thứ diễn ra tự nhiên. nhưng thực tế, tâm trí mình lại chất đầy những hoài nghi. mỗi khi định bắt đầu một điều gì đó mới mẻ, mình lại tự hỏi: liệu mình có làm được không? liệu mình có thất bại không? mình có đủ giỏi để thành công không?
những câu hỏi đó tưởng chừng như là sự cẩn trọng cần thiết, nhưng ở ngay thời điểm hiện tại, chúng chẳng mang lại chút giá trị nào. chúng chỉ là tấm bình phong hoàn hảo để mình trốn tránh việc phải đối mặt với thử thách, và dần dần khiến mình đánh mất niềm tin vào chính bản thân.
khi sự kỳ vọng dập tắt ngọn lửa đam mê
nhìn những người xung quanh ở công viên, mình thấy ai cũng có một mục tiêu rõ ràng. người chạy bộ vì sức khỏe, người vươn tới một cột mốc trong sự nghiệp, hoặc đơn giản là họ đang nỗ lực chiến thắng chính bản thân mình. còn mình thì sao? mình ngồi đây và để nỗi sợ thất bại lấn át mọi thứ.
lấy ví dụ về chuyện làm youtube. ban đầu, mình chỉ muốn tạo một kênh để lưu giữ những khoảnh khắc, những bài học và suy nghĩ vụn vặt trong cuộc sống như một cuốn nhật ký. thế nhưng, khi nhìn vào những con số phân tích vô hồn - lượt xem lẹt đẹt, lượt thích lưa thưa - mình bắt đầu hoài nghi về con đường mình đã chọn. mình so sánh bản thân với những người đã đi trước hàng năm trời, đặt kỳ vọng quá cao và vô tình biến kênh youtube từ một cuốn nhật ký thành một gánh nặng áp lực.
sự hoài nghi sinh ra khi bạn bắt đầu nhìn mọi thứ qua lăng kính của những con số thay vì giá trị thực sự mà bạn muốn mang lại.
đừng để những kỳ vọng viển vông che mờ đi lý do ban đầu bạn bắt đầu.
buông bỏ áp lực, tập trung vào giá trị
mỗi người trong tụi mình đều có những điểm mạnh và câu chuyện riêng biệt. bạn có thể hát hay? hãy cứ hát những bài nhạc việt mà bạn yêu thích. bạn thích vẽ? hãy vẽ bằng bất cứ công cụ nào bạn có. điều quan trọng là hãy làm điều đó như một sở thích, làm theo cách bạn muốn chứ không phải với tâm thế bị ép buộc hay để chứng tỏ với ai khác.
để vượt qua sự hoài nghi, tụi mình cần bật “chế độ buông bỏ” - buông bỏ áp lực về kết quả, buông bỏ sự so sánh. thay vào đó, hãy tự hỏi bản thân: mình có thể mang lại giá trị gì cho cộng đồng?
mình quyết định sẽ tiếp tục chia sẻ câu chuyện của mình, những trải nghiệm và góc nhìn của bản thân qua những bài viết, video. vì mình tin rằng, sự độc bản của mỗi người là một tài sản quý giá, và ở đâu đó, sẽ có người cần đến những lời chia sẻ này.
đừng đợi đến lúc hết hoài nghi mới bắt đầu. hãy làm ngay lập tức. làm mỗi phút, mỗi giờ, mỗi ngày, với 100% nỗ lực và sự chân thành. vũ trụ luôn gửi đến cho tụi mình những tín hiệu và cơ hội, việc của tụi mình là tin tưởng vào bản thân và nắm bắt chúng một cách trọn vẹn nhất.