những ngày còn bé thơ, tụi mình từng lớn tiếng ước mơ sẽ trở thành phi công, cảnh sát, hay bác sĩ. nhưng khi lớn lên, giữa những guồng quay mệt mỏi của cơm áo gạo tiền, điều duy nhất tụi mình ước lại là… được bé lại một ngày. ước mơ của tụi mình đã thay đổi một cách chua xót như thế đấy. 🍂

bạn đã bao giờ hoài nghi chính mình chưa?

bước sang tuổi 30, nhìn thấy bạn bè đồng trang lứa mua nhà, tậu xe hay lên chức giám đốc, mình đã từng rơi vào cái bẫy so sánh và cảm thấy bản thân thật thảm hại.

nhưng sau những đêm trằn trọc tự trách mình tồi tệ, mình nhận ra một điều: tại sao mình lại khắt khe với bản thân đến vậy? thay vì nhìn vào những thứ chưa làm được, mình thử ngồi viết ra những cột mốc nhỏ nhặt:

  • làm sao mình có thể vượt qua những môn học khó nhằn để tốt nghiệp đại học?
  • làm sao mình có thể xin được công việc đầu tiên khi trong tay là tờ cv trắng tinh không kinh nghiệm?
  • làm sao mình có thể đứng dậy sau lần vấp ngã khởi nghiệp đầu tiên?

việc viết ra những câu hỏi này giống như tự soi mình vào một tấm gương sáng hơn. mình chợt nhận ra, tụi mình không hề bất tài như mình tưởng. việc hoài nghi bản thân ở tuổi 30 là chuyện vô cùng bình thường. sự khác biệt không nằm ở chỗ bạn có hoài nghi hay không, mà nằm ở chỗ bạn chọn cách ngồi mãi trong sự hoài nghi đó, hay lấy lại can đảm để bước tiếp một bước nhỏ ra khỏi vùng an toàn.

bài học: thỉnh thoảng cảm thấy bản thân vô dụng cũng không sao cả. nhưng hãy nhớ nhìn lại con đường bạn đã đi qua để thấy bạn đã kiên cường đến mức nào. 🌻

mỗi người một “múi giờ” và một sứ mệnh

mình luôn tin rằng mỗi người sinh ra đều mang một sứ mệnh riêng. có những người tìm thấy sứ mệnh của họ từ năm 20 tuổi, nhưng cũng có người chật vật đến năm 40 mới lờ mờ nhận ra.

khi chưa tìm thấy đam mê hay sứ mệnh thực sự, mình từng rất hoảng loạn. nhưng rồi mình học được cách chấp nhận rằng: không tìm ra ngay cũng chẳng sao. cuộc sống là một hành trình trải nghiệm, không phải là một cuộc chạy đua đến vạch đích. vài bước đi đầu tiên trong sự nghiệp của tụi mình chỉ là bản nháp. đừng sợ sai, hãy cứ dấn thân, thử nghiệm nhiều lĩnh vực nhất có thể. bạn cứ đi rồi sẽ đến lúc bạn tìm thấy khoảnh khắc “à ha! đây chính là thứ mình thuộc về”.

bài học: nếu chưa biết sứ mệnh của mình là gì, hãy cứ sống trọn vẹn ngày hôm nay. cứ gõ, cửa sẽ mở. cứ đi, đường sẽ thành. 🚶‍♂️

lời kết

hành trình khám phá bản thân không phải là một bộ phim có kết thúc rõ ràng, nó là một quá trình liên tục đòi hỏi sự kiên nhẫn. bạn không cần phải có tất cả các câu trả lời ngay lúc này. hãy cứ đặt câu hỏi, giữ một tinh thần cởi mở và cho phép bản thân được sai lầm. hãy tận hưởng cuộc đời theo “múi giờ” của riêng bạn, và tin tưởng vào những bước chân của chính mình! ✨